Thả nổi tỷ giá hối đoái-Floating exchange rate

Nếu giả sử cuộc khủng hoảng tài chính hiện nay không xảy ra, liệu Mỹ và thế giới có rơi vào một cuộc suy thoái kinh tế không?

Hay giả sử năm 1997 Thailand không bị khủng hoảng tiền tế (currency crisis) thì liệu các nền kinh tế ĐNA(ASEAN) có bị khủng hoảng hay không?

 

Trường phái ủng hộ bản vị vàng (gold standard), hay ở mức nhẹ nhàng hơn là full reserve banking system, phản đối hệ thống tiền giấy (fiat money) và   fractional reserve banking system hiện tại vì cho rằng mặt danh nghĩa (nominal side) của nền kinh tế không ổ định và có xu hướng khủng hoảng (crisis-prone). Những cuộc khủng hoảng này sẽ ảnh hưởng sang real economy và xã hội phải trả giá cho sự bất ổn mà nguyên nhân không bắt nguồn từ real shocks (là cái không thể tránh được).

 

Đằng sau lập luận này là một giả định vô cùng quan trọng trong kinh tế học: sự tách đôi về mặt danh nghĩa (nominal dichotomy), hay sự tách biệt giữa thự và danh nghĩa (real and nominal sides). Có thể nói sự phân biệt giữa 2 trường phái kinh tế học tân cổ điển (neo-classical) và Keynesian có thể truy đến tận cùng là giả định này. Neo-classical school chấp nhận nominal dichotomy và sẽ trả lời rằng kinh tế Mỹ sẽ suy thoái bất luận cuộc khủng hoảng tài chính hiện tại có xảy ra hay không. Ngược lại Keynesian sẽ khẳng định cuộc khủng hoảng này là nguyên nhân của suy thoái, hay ít ra là cả khủng hoảng và suy thoái đều có cùng một nguyên nhân từ sự bùng nổ vượt khỏi tầm kiểm soát các công cụ tài chính như CDO, CDS.

 

Vì đối với trường phái kinh tế học tân cổ điển về mặt danh nghĩa (neo-classical economists nominal side) không có ảnh hưởng gì đến mặt thực tế tế(real side) nên với họ các chính sách tiền tệ không có tác dụng với real economy.

Chính sách tỷ giá cũng vậy, đồng tiền quốc gia được cố định hay thả nổi hòan toàn không có ý nghĩa gì. Ngược lại Keynesian cho rằng chính sách tỷ giá có ý nghĩa rất quan trọng đối với một nền kinh tế có nominal rigidity cao. Robert Mundell với lý thuyết optimum currency area (nền tảng lý thuyết của đồng Euro) đã chỉ ra những lợi ích của thể chế thả nổi  (floating regime) cho các nền kinh tế có độ mở lớn. Tuy nhiên chính sách tỷ giá này cũng có nhiều vấn đề, một trong những điểm yếu quan trọng mà nhiều người nêu ra là lập luận của trưởng phái bản vị vàng (gold standard school) nói ở trên.

 

Vấn đề là làm thế nào để quantify chính xác được costs và benefits của flexible exchange rate regime hay của các regime khác.

Giả sử có thể làm được điều này và giả sử flexible regime có costs cao hơn benefits, liệu gold standard có tốt hơn không? Liệu liên minh tiền tệ (currency union) có tốt hơn không?

Giangle’s Blog

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s